La La Land: Khi chúng ta còn trẻ, chẳng thể nào có được trọn vẹn cả

Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp.

Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc nào. Đó gọi là tiếc nuối.

Khi bộ phim kết thúc, không một ai trong rạp vỗ tay. Nhưng tất cả đều nán lại cho đến tận khi những nốt nhạc cuối cùng vang lên và tấm màn chiếu bóng khổng lồ tối om như mực. Tôi lặng lẽ đứng dậy ra về, xung quanh tôi người ta cũng im lặng dìu nhau ra khỏi rạp. Tôi biết, mỗi người đều đang chìm trong suy nghĩ riêng của mình về Mia, về Sebastian, về đoạn tình yêu dang dở của họ trong La La Land.

Đây là một bộ phim buồn, nhưng lại rất đời.

Nó đẹp trong từng khung hình và chân thực ở mọi câu thoại. Lâu lắm rồi tôi mới được trải qua đủ các cung bậc cảm xúc hỉ, nộ, ái, ố như thế khi xem một bộ phim tình cảm tâm lý. Tôi thấy mình trong Mia - cô sinh viên bỏ ngang trường Luật để theo đuổi đam mê diễn xuất. Tôi cũng cảm nhận được chút gì đó từ anh chàng nhạc công nghèo thất nghiệp Sebastian giống với mình.

Thì ra, chúng tôi đều là những người trẻ, có một trái tim khao khát cháy bỏng yêu và được yêu, nhưng sự nghiệp còn quá nhiều dang dở, tất cả vẫn đang loay hoay để được chứng minh bản thân mình.

Có lẽ chính vì sự đồng cảm ấy mà La La Land đã khéo léo lấy đi nước mắt của rất nhiều khán giả.

Đoạn tình yêu không trọn vẹn của Mia và Sebastian khiến tôi nhận ra một hiện thực phũ phàng rằng chúng ta chẳng thể nào có được tình yêu viên mãn lẫn sự nghiệp thành công khi chúng ta vẫn đang trầy trật trên con đường khẳng định mình.

Có thể những thước phim đầu rất lãng mạn. Nó kể cho chúng ta nghe về một tình yêu đầy say mê, những buổi hẹn hò như mộng. Ai chẳng đã từng nghĩ đến việc được hôn người yêu trong rạp chiếu bóng, bay xuyên qua dải ngân hà và khiêu vũ trên những vì sao. Nó khiến tôi mỉm cười và trong lòng rộn ràng những thanh âm của hạnh phúc.

Thế nhưng, ở nửa sau của bộ phim, cái hiện thực mới bày ra thật rõ nét. Mia hay Seb hay tôi, đều biết rõ một điều rằng cuộc sống luôn có những sự ưu tiên không thể nào phá bỏ. Đến một cột mốc nhất định, chúng ta không thể sống như những ngôi sao đi lạc trong một thành phố rộng lớn, chúng ta buộc phải tìm ra thứ ưu tiên của mình.

Chúng ta buộc phải lựa chọn giữa tình yêu và sự nghiệp. Thậm chí, chúng ta còn phải học cách hy sinh để đạt được mục đích. Trong những năm tháng tuổi trẻ, khi chúng ta chẳng có gì trong tay, chúng ta chẳng thể nào có đủ khả năng nắm giữ trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp, dù chúng ta rất muốn.

Tôi quen một người chị, là bạn của anh trai tôi. Chỉ mới tuần trước, chị ấy đã chia tay người yêu gần 4 năm vì lý do "tập trung phát triển sự nghiệp." Chị ấy đã chọn công việc thay vì tình yêu. Chị ấy là một người lý trí và mạnh mẽ. Nhưng cũng có phần lạnh lùng. Tôi chưa từng gặp cô gái nào có thể dễ dàng từ bỏ tình yêu để theo đuổi sự nghiệp, cho đến khi tôi gặp Mia.

Tôi đã biết vì sao La La Land lại nhận được nhiều lời khen ngợi đến thế. Vì nó thật quá. Nó lột tả đúng cái chông chênh của những người trẻ khi phải đứng giữa hai lựa chọn khó khăn:

Hoa hồng hay bánh mỳ? Tình yêu hay sự nghiệp?

Ở những bước khởi đầu, có thể chúng ta sẽ dành hết sức để vun vén tình yêu và động viên nhau vượt qua mọi chông gai trong công việc. Nhưng hãy nhìn Mia và Seb mà xem, khi anh nhạc công nghèo bắt đầu tham gia vào một ban nhạc, anh đành phải lơ là tình yêu của mình dù trong thâm tâm anh chẳng hề muốn như thế.

Không còn thời gian ăn với nhau một bữa cơm tử tế, không còn những tin nhắn gửi đi và nhận về, ngay cả đến việc được nghe thấy giọng nói của nhau hàng ngày cũng trở thành một ước mơ xa xỉ. Khi quyết định đánh đổi tình yêu với sự nghiệp, chúng ta chẳng còn biết làm thế nào ngoài việc phải cố gắng hết sức cho nó. Để ổn định, để thực hiện được giấc mơ.

Và Mia thì sao. Cô gái trẻ cũng chẳng để vuột mất cơ hội đến Paris của mình. Diễn xuất là đam mê, là ước mơ, là lẽ sống của cô. Mia cũng đánh đổi tình yêu với Seb để bắt đầu xây những viên gạch đầu tiên cho sự nghiệp của mình.

Thế nhưng, tôi không trách ai trong hai người họ. Khi hai người không có gì trong tay, họ không thể vừa yêu nhau vừa cố gắng cho sự nghiệp. Lựa chọn một trong hai là điều ai cũng phải trải qua, nhất là khi bạn có một ước mơ và hoài bão của riêng mình.

Quyết định chọn lựa như thế nào chưa bao giờ là một điều dễ dàng. Nếu bạn chọn đúng theo sự ưu tiên của bạn, sẽ là tiếc nuối cho người còn lại. Nhưng nếu bạn buông bỏ sự nghiệp để theo đuổi tình yêu, thì lại là đau đớn cho chính mình. Sự hy sinh vì người kia đôi khi không đem lại hạnh phúc cho bạn như bạn vẫn nghĩ. Sau tất cả, chỉ cần bạn không hối hận về lựa chọn của mình là bạn đã rất hạnh phúc rồi.

Khi cuộc đời ép chúng ta phải đưa ra những quyết định khó khăn như thế, thì cũng là lúc nó giúp chúng ta tìm ra được bản ngã của mình để sống thực tế hơn.

Tôi không biết ở ngoài kia có bao nhiêu Mia, bao nhiêu Sebastian, nhưng tôi biết rất rõ rằng vẫn luôn có những lựa chọn "quay lại". Tức là ở thời điểm này, bạn chọn nghe theo lý trí, từ bỏ tình yêu để theo đuổi đam mê. Nhưng vài năm sau, bạn vẫn có thể lựa chọn quay lại với tình yêu của mình, bằng tất cả cảm xúc như thuở ban đầu. Nhưng đấy là khi cả hai người trong một mối quan hệ có cùng suy nghĩ giống nhau.

Mia đã chọn từ bỏ vĩnh viễn. 5 năm sau cô gái trẻ thực sự thành công, trở thành một diễn viên nổi tiếng, và người đàn ông bên cô lúc này không phải là Seb. Mia không chọn quay lại. Nhưng Seb thì có. Chính anh đã đuổi theo sự nghiệp trước Mia, nhưng cũng chính anh là người chờ Mia từng ấy năm. Chàng nghệ sĩ chơi nhạc Jazz khiến tôi xót xa và tiếc nuối khi câu chuyện cuộc đời họ được kể lại theo một cách khác qua những phím đàn réo rắt của anh.

Cuộc đời chúng ta cũng vậy, giá như chúng ta có thể gặp nhau khi sự nghiệp đã thành, chẳng có gì ép được chúng ta phải chọn tình yêu hay công việc. Nhưng làm gì có nhiều giá như đến thế. Chỉ là chúng ta có chọn "quay lại" thời điểm bắt đầu hay không mà thôi.

Khi chúng ta còn trẻ, chúng ta chẳng thể nào có được trọn vẹn cả tình yêu lẫn sự nghiệp. Nhưng khi chúng ta đã có một trong hai, thì cái còn lại cũng đã biến mất tự lúc nào.

Đó gọi là tiếc nuối.

Nhým

Theo: Trí Thức Trẻ

Mời bạn đọc cùng làm báo với Nguoiduatin.vn, viết tin bài, bày tỏ quan điểm về mọi mặt của cuộc sống gửi về hộp thư toasoan@nguoiduatin.vn .Tất cả thông điệp bạn quan tâm đều là tin tức

Video Đời sống xem nhiều

  • Clip: Hổ Siberi 'tổ chức'  tóm gọn drone lơ lửng trên không

    Clip: Hổ Siberi 'tổ chức' tóm gọn drone lơ lửng trên không

  • Xót thương bé trai vừa lọt lòng đã 3 lần mổ não

    Xót thương bé trai vừa lọt lòng đã 3 lần mổ não

  • Các cặp tình nhân hạnh phúc ngày Valentine

    Các cặp tình nhân hạnh phúc ngày Valentine