Mẹ

05:55 14/05/2018

Có lần bị tai nạn xe máy, lúc cơ thể bay lên không trung tốc độ cao, thật kỳ lạ trong cái khoảng tích tắc trước khi đập mặt xuống đường ấy, một bộ phim ký ức cuộc đời hiện trước mắt, rõ nét từng khuôn hình, mẹ bế, mẹ ngủ dưới đất trong bệnh viện, mẹ đón về mẫu giáo trên xe đạp, mẹ lau nước mắt, mẹ đợi đêm đầu ngõ...

Đang ở ngoài đường thấy số bạn shipper quen gọi, hỏi ai mở cửa bảo nhận hộ anh, bạn bảo mẹ anh, anh nói với với bác nhận hàng hộ em. Giọng bà lo lắng bảo này cậu, hàng gì mà tận hơn 2 triệu, mẹ biết thế nào mà kiểm tra cho cậu...

Vừa buồn cười, vừa thương mẹ. Những năm cũ thời lang bạt bỏ đi biền biệt, có lần đường cùng thảm hại nợ đầm đìa chiều muộn mò đến cơ quan bà, mẹ ơi con đánh bạc thua... Bà nhìn thằng con bụi đời gầy rộc, buồn buồn bảo nợ bạn nào thì mẹ cho mang trả rồi ở đây chốc về nhà với mẹ.

Tiền trả "bạn" theo cách hiểu của mẹ, đến bây giờ đi làm gần 20 năm mình cũng chưa một lần nào để dành được con số tiệm cận. Và hôm nay, cụ bà hưu trí hay đọc báo an ninh vẫn còn nguyên lo lắng đề phòng thằng con có thể bị ngu và cậu đưa hàng lấy mất tiền.

Có lần xem VTV nói về Start-up, bà hỏi nghĩa tiếng Anh "tát ắp" là gì con. Thằng con cười cười bảo là giống mẹ ý, con phá tanh bành cả nhà xong mẹ lại làm lại từ đầu, mẹ là nhà khởi nghiệp oách nhất con biết, và cơ bản hình như là lần nào cũng thành công he he.

Sự ám ảnh, xấu hổ và sợ hãi về thằng con quậy phá chắc vẫn lờ mờ...

Tâm sự - Mẹ

Trong vũ trụ có lắm kỳ quan, nhưng kỳ quan đẹp nhất là trái tim người mẹ.

Có lần tai nạn xe máy, nặng, lúc cơ thể bay lên không trung tốc độ cao, thật kỳ lạ trong cái khoảng tích tắc trước khi đập mặt xuống đường ấy, một bộ phim ký ức cuộc đời hiện trước mắt, rõ nét từng khuôn hình, mẹ bế, mẹ ngủ dưới đất trong bệnh viện, mẹ đón về mẫu giáo trên xe đạp, mẹ lau nước mắt, mẹ đợi đêm đầu ngõ, mẹ rang cơm, mẹ đưa tiền trả nợ...

Có lần đi công tác một trại giam ở miền Trung, gió Lào nóng khét da mặt, ngồi chơi ở một phân trại lẻ, gặp một bác gái rất phúc hậu, sạch sẽ, gọn gàng, gánh nước vào can nhựa gửi ở cổng bảo vệ. Bác ngồi nghỉ, anh quản giáo mới kể chuyện con trai bác ấy cũng người Hà Nội, đánh nhau thời trẻ trâu quá tay thế là đi tù. Thằng con da mẫn cảm, bị dị ứng nước giếng nên mẹ cũng thuê nhà gần trại chăm con, hàng ngày đi xin nước máy gánh gần 8km vào cho con tắm sau giờ lao động, con đi trại lẻ nào mẹ theo phân trại đó, bà sống loanh quanh bằng lương hưu và phụ việc nông cùng người bản địa đã hơn 7 năm.

Câu chuyện này làm mình ám ảnh mãi, không biết có phải bởi những gánh nước ấy hay vì sự hi sinh của bác, anh con đi tù về năm 2012, được giảm án gần 4 năm. Bây giờ cuộc sống tốt, ổn định, vợ con xinh, buôn bán rất thành đạt và trên người không có một vết xăm nhỏ...

Mấy lần bảo em viết chuyện bác lên báo nhé, anh đều chối đây đẩy bảo thôi thôi, nhắc lại nhỡ bà biết lại buồn...

Mỗi nhà mỗi hoàn cảnh, bàn tay mẹ "xoa lên đầu lũ con" nặng mềm khác nhau, cơ bản, các mẹ chúng ta vĩ đại, không bút nào tả được nhỉ?

Hoàng Minh Trí

(*Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

Bạn đang đọc bài viết Mẹ tại chuyên mục Tâm sự của báo điện tử Người Đưa Tin. Mọi thông tin góp ý, chia sẻ xin vui lòng gửi về hòm thư toasoan@nguoiduatin.vn.

Ý kiến bạn đọc (0)

  • Mới nhất

Cùng chuyên mục