Nỗi lòng đàn bà thấp thỏm ngày 8/3

Đến công ty, nghe cô bạn đồng nghiệp khoe đã được chồng dẫn đi mua quà 8/3 sớm mà Liên thấy lo cho cái phận mình.

Yêu nhau 4 năm, kết hôn được 5 năm, vậy là tổng cộng Liên đã có ngót chục năm với “lão chồng”. Gọi như vậy kể hơi ngoa vì “lão” mới chỉ 32 tuổi, song cái gì cũng có duyên cớ. Ai bảo “lão” kém tế nhị, lãng mạn và khô khốc như một ông già “sáu xịch” đã héo queo mọi cảm xúc vì những năm tháng gian truân, trải đời.
Thực tế, Liên biết tính lão thuộc tuýp vô tâm, khô khan từ ngày mới quen. Nhưng lúc yêu, cô coi đó là ưu điểm, “vì người như vậy thật thà, dễ sống!”. Quả thật, cô không sai, mỗi năm có tận 365 ngày, đa phần là dễ sống, còn lại cũng chỉ mấy dịp thế này thì mới “khó thở” thôi.
Liên còn nhớ, món quà đầu tiên và gần như là duy nhất mà cô được lão chồng tặng trong suốt 4 năm yêu nhau là một con gấu bông to xù, màu nâu với đôi mắt... lồi ra trông đến sợ. Một điều quan trọng nhất, cô bị dị ứng với những loại thú nhồi bông chất lượng kém ấy.
Nhưng thôi, quà Valentine người yêu tặng, cô cũng gói gém vào túi ni lông và để trên... nóc tủ, vì cái phòng béo tí teo chưa tới 10 mét vuông thì sự xuất hiện của con gấu vĩ đại ấy thật vô duyên và chẳng có góc nào hơn để chứa nổi nó. Không biết có phải do thấy món quà của mình bị thiếu cưng chiều hay không mà cũng kể từ đó, lão chồng miễn dịch với hoa và quà cho bạn gái (rồi sau này là vợ) trong mọi dịp lễ. Thay vào đó, tử tế thì tặng hoa “đồng tiền”, còn không, một nụ cười trừ xin phép: “Tháng này anh đói kém quá!", rồi “đền” cho một đêm mặn nồng. “Không tốn kém mà cả hai cùng vui, hoa súng chẳng phải là món quà ý nghĩa mà thiết thực nhất sao?”, đó là câu nói đùa tế nhị nhất mà Liên thường nghe từ lão.
Nỗi lòng đàn bà thấp thỏm ngày 8/3 1
Ảnh minh họa

Thi thoảng buồn tình tâm sự với bạn thân, Liên cũng không giải thích nổi tại sao một người phụ nữ đa sầu đa cảm như cô lại có thể “phát cuồng” vì một người đàn ông như vậy.

Có năm, cũng ngày Quốc tế phụ nữ, từ sáng sớm đi làm, Liên đã trong tâm trạng chờ đợi, thấp thỏm, nhất là khi phải chứng kiến các ả đồng nghiệp cứ dáo dác nhận hoa, nhận quà, nói chuyện điện thoại hẹn hò ríu rít. Lúc ấy, cô chỉ ước có “phép màu nhiệm”. Cuối cùng, tận 5h chiều “Bụt” mới hiện lên vào bảo: “Em đang ở đâu, qua đây anh cho mấy triệu, thích mua gì thì mua. Anh còn ngồi với mấy ông anh, không về sớm được”. Nghĩ hơi tủi, nhưng cầm mấy triệu lau nước mắt cũng an ủi phần nào. "Còn hơn về nhà nhận mấy 'bông hoa súng' đểu", Liên tự nhủ vậy. Ít nhất ngày hôm sau cô cũng được khoe quà hoành tráng bằng chị bằng em là một bộ mỹ phẩm do mình tự chọn mua.

Tất nhiên, câu chuyện mồng 8/3 và mấy triệu bạc không thể làm Liên thỏa mãn. Sau vụ đó, cô cũng tìm cơ hội dằn vặt lão chồng là “đồ vô tâm, tưởng tiền là to à?”. Hoặc hôm khác thủ thỉ với lão: “Em chẳng đòi hỏi cao sang, đôi khi chỉ một cành hoa hồng cùng với vài ba lời ngọt ngào của anh cũng làm em vui rồi”. Phải mất khá nhiều năm sau, lão chồng mới giác ngộ được vài phần trong câu nói ấy.

Bằng chứng là năm vừa rồi, sinh nhật Liên, bỗng nhiên không cần vợ hò hét qua điện thoại như mọi khi, lão về nhà rõ sớm rồi dúi vào tay vợ một lọ nước hoa Dior và vênh mặt bảo: “Hàng xịn đấy nhé!”. Liên nửa cười nửa bĩu môi nhưng trong lòng thì nghẹn ngào, “biết ơn” lão lắm. Đó cũng là một trong những ngày sinh nhật hạnh phúc nhất từ bé đến lớn của cô.

Nhưng món quà hàng hiệu ấy vẫn chẳng thấm vào đâu so với dịp Lễ tình nhân tháng trước. “Là vợ chồng rồi chứ còn yêu nhau đâu mà tình nhân với tình ngãi”, dù thực lòng không muốn song năm nào Liên cũng cố giữ cho mình suy nghĩ ấy kể từ khi lấy chồng. Đó âu cũng là cách bảo vệ mình khỏi nỗi tủi thân, hụt hẫng.

Thế nhưng hôm đó, trong lúc không ngờ nhất thì lão chồng bỗng từ đâu xuất hiện. Trông bộ dạng lão tất tả, lôi thôi và xấu tệ, hai tay chắp sau lưng. Bất thình lình, lão ném (hoặc vứt, quẳng hay đại loại là một hành động gì đó tương tự như thế chứ không phải là đưa) vào người Liên. Lão chồng nở một nụ cười cũng dở hơi và xấu xí không kém: “Quà đấy, ăn đi!”. Chưa hết sững sờ thì lão chồng lại tiếp tục phi như phi tiêu một mẩu gì đó bé xíu, lần này là vào giữa… mặt Liên. Lão nói nhanh như sợ ai cướp mất lời: “Thiệp đấy, nhưng không có lời chúc đâu!”. Sau câu nói cộc lốc, lão trốn tiệt vào trong phòng tắm. Còn Liên, cuối cùng sau gần 10 năm, cô cũng có được một món quà Valentine ngọt ngào đúng nghĩa và “đạt chuẩn”. Mặc dù cách thức tặng có phần hơi sỗ sàng, tuy nhiên thông cảm được vì Liên biết, đó là vì lão ngượng, vì trong đời lão chưa từng biết tặng ai kẹo với thiệp bao giờ.

Giờ lại sắp đến mồng 8/3. Hàng năm cứ tới những dịp thế này là Liên rơi vào "bi kịch", đấu tranh nội tâm ghê gớm. Cô vừa chuẩn bị trước tâm lý “chả có quà gì đâu” nhưng mặt khác cũng vừa ấp ủ hy vọng mong manh nào đó “biết đâu năm nay có điều bất ngờ”. Đàn bà ai chả vậy. Miệng nói không hy vọng nhưng trong lòng vẫn cứ tràn trề. Nhất là sau những biến chuyển kỳ… dị của lão chồng. Và càng đến gần ngày 8/3, tâm trạng Liên càng thấp thỏm...

Theo Bưu điện Việt Nam

Mời bạn đọc cùng làm báo với Nguoiduatin.vn, viết tin bài, bày tỏ quan điểm về mọi mặt của cuộc sống gửi về hộp thư toasoan@nguoiduatin.vn .Tất cả thông điệp bạn quan tâm đều là tin tức

Video Đời sống xem nhiều

  • Clip: Khoảnh khắc sư tử biển kéo bé gái xuống nước

    Clip: Khoảnh khắc sư tử biển kéo bé gái xuống nước

  • Hạt đác gây 'sốt' thị trường: Vài tiếng hết veo mấy tạ hàng

    Hạt đác gây 'sốt' thị trường: Vài tiếng hết veo mấy tạ hàng

  • Phẫu thuật lấy búi tóc dài gần nửa mét trong bụng bé gái 6 tuổi

    Phẫu thuật lấy búi tóc dài gần nửa mét trong bụng bé gái 6 tuổi