Trượt đại học có đáng sợ?

15:34 08/07/2017

Thi trượt thì đã sao? Nên nhớ, trượt đại học thì còn có thể thi lại được vào năm sau, năm sau nữa, còn trượt ngã ở trường đời nếu không có kỹ năng thì khó đứng dậy lắm...

Hơn 1 ngày qua, thông tin về kết quả thi tốt nghiệp THPT Quốc gia 2017 đã thu hút sự quan tâm của các em học sinh và phụ huynh. Bên cạnh những số điểm rất cao thì cũng có không ít thí sinh buồn thiu vì điểm số không như mong muốn.

Trong đó, những dòng tâm sự buồn của thí sinh Lê Việt Hoàng (Nam Định) khi tra cứu điểm thi và kết quả không như mong đợi đã nhận được rất nhiều sự quan tâm, chia sẻ của cộng đồng mạng trong ngày 7/7. Rất nhiều những lời động viên, an ủi của mọi người đã gửi đến chàng trai này.

Mới đây, nữ doanh nhân – tác giả Tuệ Nghi cũng đã chia sẻ quá trình học tập nhiều trắc trở của bản thân với mong muốn truyền đi thông điệp: “Ai cũng có cả đời để học. Năm nay không được thì năm sau, năm sau nữa”, và khuyên các bạn trẻ đừng từ bỏ ước mơ của mình chỉ vì kết quả không được như ý muốn.

Dậy sóng mạng - Trượt đại học có đáng sợ?

 Trượt đại học có đáng sợ? (Ảnh minh họa).

Báo điện tử Người Đưa Tin xin trân trọng đăng tải những lời tâm tư của nữ doanh nhân – tác giả trẻ Tuệ Nghi:

“Em rớt đại học rồi, em chỉ muốn chết thôi.” - Đó có lẽ là câu nói mà tôi nhận được khá nhiều trong những năm gần đây, mỗi khi hoa phượng đỏ, hè về, mùa thi đến.

Ngày còn nhỏ, khi ấy ba tôi còn sống, ông thường muốn tôi học thật giỏi. Ông định hướng cho tôi bằng lời hứa, ba sẽ mua cho con một chiếc điện thoại di động nếu như lớp 10, con thi đỗ vào trường chuyên Lê Quý Đôn. Và rồi khi tôi học lớp 12, ông lại nói, tôi hãy nghĩ phải học gì, phải thi đỗ trường nào, ra trường xin việc ở đâu và đi làm bao nhiêu năm thì phải lập gia đình...

Chính vì thế, từ lớp 1, tôi năm nào cũng phải là học sinh giỏi, cũng đứng lên nhận bằng khen học sinh ưu tú mà cả trường mỗi năm chỉ có 2 suất (Mặc dù tôi không biết mình ưu tú ở đâu). Tôi cắm mặt vào học và học, những ngày học thêm đến 9, 10 giờ đêm mới đạp xe 5km về nhà trên con đường vừa tối vừa vắng, cuộc thi học sinh giỏi cấp nào tôi cũng có mặt, học phụ đạo đầy đủ chưa bỏ tiết nào. Vì tôi ý thức được, thành tích của tôi chính là danh dự của ba mẹ tôi.

Thế rồi ba tôi đi, bỏ lại tôi với những định hướng thẳng tăm tắp, thẳng như người ta đặt thước vào và gạch một đường.

Cho đến tận thời điểm đó, mùa hè lớp 8 lên lớp 9, tôi đau khổ rất nhiều khi biết mình phải chuyển sang học hệ bổ túc văn hoá, 2 năm 3 lớp. Ở nơi mà người ta đánh giá con người qua tên trường, thì thử hỏi cảm nhận của tôi là ê chề thế nào khi chuyển về một trường nghe nhắc đến tên là người ta đã đánh đồng không tốt: Trung tâm giáo dục thường xuyên. Có lẽ thời điểm đó, tôi còn quá nông cạn. Tôi bị tư tưởng thành tích và phông mác nhào nặn quá lâu nên bất giác cảm thấy xấu hổ khi có ai hỏi tôi học trường nào. Tôi thậm chí đã làm một việc đáng xấu hổ hơn là nói dối. Tôi nói mình học ở một trường trung học phổ thông cũng khá có tiếng ở trong quận. Con người luôn chết vì sĩ diện các bạn ạ.

Thế rồi, khi phải lao ra xã hội để kiếm tiền, lao ra đời giành giật miếng ăn, cũng biết học người đời dăm câu dối trá lọc lừa nhau để sinh tồn. Tôi chợt nhận ra rằng, ba tôi ngày xưa chỉ dạy cho tôi làm thế nào để thi vào trường chuyên, làm thế nào để thi đỗ đại học, chứ chưa từng dạy tôi làm thế nào để tồn tại với đời, làm thế nào để chống chọi với những khắc nghiệt...

Vài năm trôi qua, may mắn làm ăn có chút vốn liếng, tôi cũng đến tuổi vào đại học. Cảm giác sĩ diện xưa cũ lại ập đến, tôi lại sợ người ta đánh giá mình dù có tí tiền nhưng cũng chỉ là con buôn, vô học. Tôi lao vào tìm ngành để học, tôi quyết định học tài chính ngân hàng, chẳng phải vì tôi thích hay yêu mến gì ngành đấy. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, ngành đó thời bấy giờ là oai, cứ học ngành đó để ai hỏi tới lại có phông mác học hành sáng lóa mà loè người ta.

Tôi đuối khi hết năm nhất bắt đầu vào chuyên ngành. Hàm số biết tôi chứ tôi không biết nó. Chán nản, tôi buông xuôi. Bởi vì, ngay từ đầu tôi đã chẳng thích thú gì ngành này nên khi gặp khó khăn, áp lực, tôi không có động lực để tiếp tục. Lúc này, việc công ty cũng bắt đầu nhiều lên, mở rộng làm ăn ra nước ngoài, tôi thì quá ngu dốt, kiến thức quản trị thì không có, nhân sự không quản được, tài chính thất thoát, chiến lược thì chả đâu vào đâu. Tôi cảm thấy mình cần phải học cái gì áp dụng được ngay vào cái mình đang làm. Thế là tôi cắp cặp đi học quản trị nhân sự, quản trị kinh doanh, quản trị tài chính doanh nghiệp - những khoá ngắn hạn kéo dài dưới nửa năm.

Năm 2012, tôi lại trở lại với giấc mơ đại học. Lúc này tôi ý thức rõ ràng hơn, học là cho mình, có phông mác sáng loà đến đâu thì loè người ta được trong tích tắc chứ chẳng loè được cả đời, mà đời ai người ấy sống, có ai chịu trách nhiệm được cho cuộc đời mình đâu ngoài chính bản thân mình? Ước mơ thuở nhỏ của tôi là trở thành một kiểm sát viên nhân dân, một nữ chiến sĩ công an hoặc là một luật sư. Tất cả đều có liên quan đến ngành luật và tư pháp.

Tôi quyết định học Luật, nhưng cũng chẳng thể giỏi giang như người ta để thi thố gì vào đại học Luật chính quy, tôi học hệ tại chức. Người ta bảo học tại chức chỉ cốt có tấm bằng cho dễ xin việc, tôi tự làm thuê cho chính mình nên không cần xin việc nữa, tôi cần kiến thức. Ngoài giáo trình ở trường, tôi còn xin thêm tài liệu ở các văn phòng luật để đọc, đọc hết tôi lại đi mua thêm sách tư pháp về nghiên cứu, lên mạng tìm thêm những tài liệu tại các thư viện trực tuyến của các trường đại học luật nước ngoài. Và tôi tin rằng, tại chức hay chính quy, đến một lúc nào đó cũng chỉ là tên gọi. Kiến thức mới là quan trọng.

Giờ đây, tôi đã tốt nghiệp cử nhân Luật kinh tế hệ tại chức được gần 2 năm, tiếp tục học lên cao học. Một vài trường chính quy trong và ngoài nước ngỏ ý sẽ cấp học bổng học cao học cho một cử nhân tại chức như tôi. Tôi biết, họ đánh giá tôi qua sự nỗ lực bền bỉ, ý chí và tinh thần cầu tiến. Họ muốn tạo điều kiện cho tôi thực hiện tiếp ước mơ học hành của mình chứ xét về bảng điểm, học lực, tôi quá kém cỏi so với người khác.

Con đường học hành của tôi vòng vèo quanh co hơn nhiều người, vì tôi từng không có điều kiện. Gần chục năm trước đây nhiều người có thể chửi tôi ít học, tôi cũng lặng im vì đôi khi họ nói đúng, mình ít học thật, nhưng không có nghĩa là cả cuộc đời mình sẽ mãi ít học.

Ở xã hội ngày một hội nhập như hiện nay, đại học có lẽ không còn là con đường tốt nhất để vào đời, nhưng nó luôn là con đường an toàn nhất. Bạn sẽ chẳng biết được năng lực của bạn đến đâu nếu như cứ đứng mãi trong vùng an toàn mà không dám bước ra khỏi đó dù chỉ một lần. Thi trượt thì đã sao? Nên nhớ, trượt đại học thì còn có thể thi lại được vào năm sau, năm sau nữa, còn trượt ngã ở trường đời nếu không có kỹ năng thì khó đứng dậy lắm.

Đứng trước ngưỡng cửa đại học, hãy tỉnh táo hiểu rằng, nghề nào cũng có sự thoái trào, hãy chọn nghề mình thích chứ đừng chọn nghề đó chỉ vì nó hot, nói tên trường ra nó sang chảnh. Mà nếu có lỡ chưa may mắn thi trượt thì cũng chả sao cả. Ai cũng có cả đời để mà học. Năm nay không được thì năm sau. Quan trọng là đừng bỏ phí thời gian của cuộc đời, chưa học được đại học thì ra học trường đời, kiến thức thì có ở khắp nơi, đâu riêng gì giảng đường mới có.

Điều đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà đáng sợ nhất chính là không biết mình sống để làm gì”.

* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả

Cùng chủ đề:

Nam sinh trượt kỳ thi THPT: Em bất lực khi nhìn mẹ khóc

Thanh Lam (ghi)

Bạn đang đọc bài viết Trượt đại học có đáng sợ? tại chuyên mục Dậy sóng mạng của báo điện tử Người Đưa Tin. Mọi thông tin góp ý, chia sẻ xin vui lòng gửi về hòm thư toasoan@nguoiduatin.vn.

Ý kiến bạn đọc (0)

  • Mới nhất

Cùng chuyên mục