Tâm sự cùng người lạ…

Hải Yến haiyendspl@gmail.com

21:00 21/03/2018

Phải làm sao khi có những tâm tư chẳng thể trải lòng với người thân xung quanh, nhưng cũng không đủ sức để nhốt nó vào chiếc lồng bí mật bản thân? Những lúc như thế, tôi chỉ cần một người lạ lắng nghe.

Mỗi người chúng ta sống giữa cuộc đời đều là hạt nhân của vô vàn điều rắc rối. Chúng ta có những mối quan hệ xung quanh như một cái mạng nhện: quan hệ bè bạn, đồng nghiệp, đối tác, anh chị em ruột thịt, anh chị em giao lưu xã hội, và người yêu. Phải thừa nhận rằng quỹ thời gian 24h cho một ngày đôi khi không thể đáp ứng đủ cho các mối quan hệ đó. Nhưng nhiều lúc, chúng ta vẫn thấy trống rỗng vô cùng và dường như không một ai trong số những người quen thân thiết ấy có thể hiểu được mình.

Nói ra thì người ta không hiểu, hoặc hiểu được thì người ta nặng lòng, buồn trĩu cả hai. Không nói ra thì một mình ôm tâm sự, từ ngày này sang tháng nọ, vẫn mãi mãi là kẻ đóng vai chú hề trong cuộc sống của chính mình. Mỗi khi nhìn vào gương lại thấy khuôn mặt chú hề như bật khóc.

Không phải bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể bộc bạch lòng mình hết với tất cả những ai xung quanh. Có những chuyện mà chúng ta nghĩ rằng, chỉ có thể để giấu đi. Con người mà, ai chẳng có chuyện này chuyện kia, và những lúc như vậy rất cần ai đó ở bên để lắng nghe, tâm sự.

Tâm sự cùng người lạ…

Tâm sự với người lạ.

Khi nỗi cô đơn trở nên thường trực mà không thể tìm kiếm xung quanh một tâm hồn đồng điệu để sẻ chia, chúng ta sẽ mong cầu tìm thấy một ai đó lạc giữa dòng đời này, để họ xuất hiện trong chặng đường những ngày sắp tới mà chúng ta sẽ đi.

Càng lớn lên, ta càng nhận ra có những lúc bản thân có một vài câu chuyện buồn không thể chia sẻ với bạn bè, người thân. Không phải vì ta không tin tưởng họ, cũng không phải vì ta sợ hãi, cũng không phải vì ta sợ họ không thể đồng cảm với câu chuyện của mình. Mà đôi khi, ta thấy có một số chuyện riêng tư của bản thân cần được giấu kín, không muốn vì câu chuyện của mình khiến người thân lo lắng hay bạn bè bị ảnh hưởng. Càng lớn, những bí mật càng nhiều, và thật khó để mở lời ra.

Chúng ta thường có xu hướng tìm kiếm một ai đó xa lạ để dễ dàng chia sẻ với họ về cuộc đời mình, đơn giản bởi một lẽ: họ sẽ không thể nào chạm vào cuộc sống của chúng ta. Một khi ai đó không dễ dàng chạm vào cuộc sống của chúng ta sẽ khiến chúng ta cảm thấy an toàn hơn. Nghe có vẻ như một nghịch lý, vì tại sao với một người lạ lại cảm thấy an toàn hơn, nhưng điều đó là sự thật. Sự khác biệt rõ rệt nhất giữa một người lạ và một người quen chính là ở chỗ họ có hay không thể khiến chúng ta cảm thấy chạnh lòng. Thường thì với người lạ, khả năng ấy luôn xấp xỉ ở mức bằng không.

Tâm sự cùng người lạ… (Hình 2).

Người lạ ơi! Xin cho tôi mượn bờ vai..

Cách duy nhất là tâm sự những điều khó nói với người lạ, vì khi nói ra ta có cảm giác an toàn và dễ chịu. Sau cuộc trò chuyện với họ, cả hai đều bước về hai hướng khác nhau, tâm sự thì dường như đã được trút bỏ xong, cũng chẳng ai đi rêu rao câu chuyện của mình với người khác, hoặc nếu có bị công khai thì cũng chẳng ai biết đó là mình. Bởi họ chỉ có thể lắng nghe, những câu chuyện vu vơ của chúng ta giống như những bản tin mà họ sẽ đọc đâu đó trên báo đài, ở một nơi xa lắc. Họ không thể thương hại, cũng không thể đồng tình một cách trực tiếp, lại càng không thể khiến chúng ta tổn thương.

Người lạ... Họ luôn là một bí ẩn to lớn, và chúng ta biết khá ít về họ, ngoại trừ việc họ sẽ luôn xuất hiện ngay lúc ta cần. Họ chẳng bao giờ để ý xem hôm nay mình sẽ làm gì, như thế nào. Họ cũng không chạm vài nút like hay nhấn vào biểu tượng comment trên dòng thời gian của đối phương. Họ càng không inbox tin nhắn chúc ngủ ngon hay chào ngày mới. Họ chỉ gửi cho đối phương duy nhất một dòng tin, lúc cảm thấy bất an: "Đang nghe, nói đi..."

Họ có sức chịu đựng cực kì cao trước những câu chuyện dường như không có hồi kết, mặc cho đối phương huyên thuyên những vấn đề rắc rối gặp phải, hay những nỗi buồn vu vơ chẳng thể giải bày cùng ai. Họ nghe những tâm sự mà không bao giờ đưa ra bất kì nhận định nào, hay về câu chuyện đó. Họ im lặng và chỉ im lặng để lắng nghe.

Chắc có lẽ là chỉ vay mượn nhau đôi chút để được tựa đầu an yên, được thanh thản giữa cuộc đời, được chôn giữ những bí mật mà không ai biết tới. Để cảm nhận và thấy mình còn niềm vui đang chờ đón, dù chỉ là những người xa lạ giữa bộn bề cuộc sống của nhau.

Nhìn mà xem, cũng có gì nhiều nhặn và quá đáng lắm đâu? Vẫn chỉ là những điểu giản dị và thân thuộc mà người với người vẫn dành cho nhau hằng ngày. Bây giờ, người lạ cho tôi một chút quan tâm, một chút thành thật, một chút sẻ chia và động viên một chút. Tốn không nhiều thời gian và công sức của nhau, nhưng ý nghĩa tinh thần là vô cùng to lớn.  ­

"Người lạ ơi! Xin cho tôi mượn bờ vai

Tựa đầu gục ngã vì mỏi mệt quá..."

 

Bạn đang đọc bài viết Tâm sự cùng người lạ… tại chuyên mục Tâm sự của báo điện tử Người Đưa Tin. Mọi thông tin góp ý, chia sẻ xin vui lòng gửi về hòm thư toasoan@nguoiduatin.vn.

Ý kiến bạn đọc (0)

  • Mới nhất

Cùng tác giả

Cùng chuyên mục