Người đàn ông cụt hai chân nuôi vợ bại liệt

08:20 05/02/2013

Trong thôn nghèo ấy, có một đôi vợ chồng già. Người chồng bị cụt hai chân, vợ bị tai biến nằm liệt giường. Sau nhiều khốn khó của cuộc đời, bây giờ họ sống tuổi già quạnh hiu, đơn chiếc trong mái nhà tình nghĩa. Những câu chuyện cảm động về tình cảm của đôi tình già ngoài 85 tuổi nơi miền rừng núi sơn cước vốn nổi tiếng là vùng đất nghèo Quảng Nam với 65 năm có nhau đã khiến những ai biết chuyện đều trào nước mắt.

Đôi bàn tay thay tất cả thương yêu

Sau hơn 15 phút chờ đợi tại bến đò nối liền xã Duy Tân (huyện Duy Xuyên) với xã Đại Thắng (huyện Đại Lộc, Quảng Nam), chúng tôi vượt dòng Thu Bồn sang bên kia sông. Không khó khăn lắm khi chúng tôi hỏi đường đến ngôi nhà nhỏ với hai trái tim vàng bất chấp tuổi già là ông Phạm Ny (87 tuổi) và bà Đỗ Thị Ny (86 tuổi,  trú tại tổ 3, thôn Trà Đức, xã Đại Tân, huyện Đại Lộc).

Chúng tôi dừng lại trước cổng nhà, bà Phạm Thị Huệ (77 tuổi, em trai ông Phạm Ny, nhà đối diện) vội chạy ra. "Các chú tìm nhà anh trai tôi, ông Phạm Ny hả. Theo tôi!". Vừa đi bà Huệ vừa nói vẻ ngần ngại: "Nói thiệt, nhà anh tôi tồi tàn và hôi hám lắm, thiếu thốn đủ thứ, ngay cả cái ghế ra hồn để ngồi cũng không có. Mấy chú vào xin đừng cười chê”.

Xã hội - Người đàn ông cụt hai chân nuôi vợ bại liệt

Hơn 30 năm nay, vợ chồng ông Phạm Ny vẫn thầm lặng hương khói cho những liệt sĩ xấu số không có nơi nương tựa mỗi ngày.

Nghe tiếng người vào, ông Ny đang chăm vợ trong nhà vội vã bám vào bờ tường, cọc cạch lết đôi chân giả ra tận cửa đón khách với vẻ mặt lúng túng, ngại ngùng vì không biết chỗ nào để khách ngồi. Một tay ông lấy khăn lau vội cái ghế gỗ bẩn, miệng vừa lắp bắp nói mời khách: "Các chú thông cảm ngồi đỡ. Nhà tôi nghèo không có chi tiếp khách hết". Nói rồi ông Ny tranh thủ lọ mọ cúi xuống gầm giường bưng bô nước tiểu của vợ đem đổ. Bà Huệ nói, đó là công việc thường nhật mà ông phải làm. Và cũng trong căn nhà tuềnh toàng ấy là cả một thế giới khốn khổ của hai thân già vò võ, nương tựa nhau mà sống suốt 65 năm qua. Chúng tôi cảm động nhìn thân hình gầy khô, bộ dạng lúng túng, hành động run rẩy bởi đôi chân của ông đã cụt đến tận đầu gối. Vậy mà, ông tự mình gây dựng nên một tình yêu rất đẹp trong căn nhà trống huơ trống hoác, không có cái gì gọi là đáng giá ngoài chiếc chõng gỗ ọp ẹp, thi thoảng lại rung lên từng hồi bần bật và 2 cái ghế đẩu cũ nát.

Ông Ny kể lại buổi chiều định mệnh cách đây 40 năm. Trong khi ông đang cuốc đất trong vườn thì chẳng may cuốc trúng một trái mìn khiến nó phát nổ và vĩnh viễn bị cụt cả đôi chân. Nhắc lại câu chuyện xưa, bà Huệ không cầm được những giọt nước mắt, bà nhớ lại: "Trong khi đang cấy thuê chân tay dính tèm nhem bùn đất, nghe tin chồng giẫm phải mìn, chị dâu tôi ngã khuỵu xuống rồi ngất thiếp đi khi nghe tin chồng phải cưa đôi chân mới có thể sống sót được. Ai nhìn cảnh chị Ny lúc ấy cũng không cầm được nước mắt. Sau tai nạn đó, vợ ông phải vừa tần tảo nuôi những đứa con thơ dại vừa phải gồng gánh chăm chồng bệnh tật. Rồi chục năm trở lại đây, được sự trợ giúp của chính quyền và bà con hàng xóm, gia đình ông được xây một cái nhà Đại đoàn kết và cấp bộ chân giả cho ông Ny tự vận động đi lại".

Nhưng thật bất hạnh, năm 2005 bà Ny bị tai biến mạch máu não. Từ một người bình thường tảo tần sớm hôm lo cho gia đình, bà đã chẳng biết gì, nằm liệt một chỗ, không cử động được. Một mình ông phải lo cho bà từ giặt giũ quần áo đến ăn uống, thuốc thang, vệ sinh.

Xã hội - Người đàn ông cụt hai chân nuôi vợ bại liệt (Hình 2).

Ngày nào ông Ny cũng nựng nịu bà để đút cháo, đó là niềm vui cuối đời ông.

Có một câu chuyện cổ tích tình già giữa xóm vắng

Vừa trò chuyện với chúng tôi, ông Ny vừa bón từng thìa cháo và dành những lời động viên ngọt ngào với bà khiến chúng tôi không khỏi ngậm ngùi. Câu chuyện tình yêu và nỗi đau của gia đình được ông Ny kể ngắt quãng đầy xúc động sau mỗi lần đút xong từng thìa cháo cho bà Ny và lại lau nước mắt. Hơn 7 năm nay, bà Ny phải nằm liệt giường, sống không ra sống, chết không ra chết. "Thương bà ấy lắm nhưng chẳng biết làm chi hơn được ngoài việc ân cần săn sóc cho bả. Thức khuya, dậy sớm tôi không sợ mô! Tôi chỉ sợ những lúc tắm rửa không có ai đưa bả ra giếng. Tôi phải lò cò lê từng bước chân khó nhọc ra tận giếng để xách từng gầu nước vào trong nhà. Bữa nào khỏe thì tắm bữa một. Bữa nào mệt, ốm thì 2 - 3 bữa mới tắm. Còn nhớ năm ngoái bị cảm liệt giường cả 10 ngày chưa tắm. Thấy bà vậy tôi thương quá", vừa nói ông Ny vừa lấy chiếc khăn ấm ân cần lau hai bàn  tay gầy của vợå.

"Ông Ny khổ và vất vả lắm. Vừa nấu cơm vừa phải trông chừng vợ. Nhiều bữa đang nấu cơm nghe bà Ny rên la, ông lại tập tễnh chạy lên vỗ về xoa bóp cho bả. Đến khi nghe mùi cơm khê lại phải lúi cúi chạy xuống. Chú nhìn chân ông ấy có đâu, chỉ có hai thanh gỗ thôi nên đã nhiều phen chúi đầu vào bếp lửa than đỏ rực suýt bỏ mạng. Có lần lật đật bê nồi cơm xuống quên lót nồi nên bị phỏng cả tay nữa", bà Nhung, người hàng xóm ngậm ngùi kể.

Trong khi đó, mấy năm trở lại đây, ông Ny lại mắc thêm căn bệnh hở van tim. Cơn đau hành hạ ông, chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Bệnh viện, bác sỹ đều đã từ chối cứu chữa chỉ vì ông không có tiền. Về nhà, ông giao phó số phận cho trời chỉ chú tâm chăm sóc cho người vợ tội nghiệp. Nhiều khi bất thình lình ông nằm bất tỉnh dưới đất cả tiếng đồng hồ. May mắn, bà con chòm xóm phát hiện kịp chạy đến giúp đỡ.

Ông Huỳnh Bốn, trưởng thôn Trà Đức còn cho biết thêm, tuy ông Ny không phải là người có công với cách mạng nhưng trong nhà vẫn luôn treo kín những tấm bằng khen, đỏ rực những huy huân chương được Nhà nước trao tặng. Những tấm bằng hay tấm ảnh liệt sỹ đó hầu hết những người nằm xuống vì Tổ quốc nhưng không có ai thờ phụng. Cho dù không phải là máu mủ ruột rà, nhưng ông Ny vẫn đem về hương khói. Hiện gia đình ông có 6 bàn thờ liệt sĩ, những liệt sĩ này đều được ông nguyện tâm lập để người thác có chỗ đi về. Vừa nói, ông Bốn vừa chỉ tay lên bàn thờ: "Có lẽ ông Ny là một số ít những người như vậy. Không trực tiếp đi ra chiến trường nhưng hơn 30 năm qua ông đã làm được một điều lớn lao vô cùng"

Hiện tại, cuộc sống của hai vợ chồng già tật nguyền chỉ chông chờ vào tiền trợ cấp người cao tuổi hàng tháng. "Có bữa, được ai thương tình cho dăm ba chục, tôi đem đi mua sữa và ít thịt nấu cháo cho bả ăn. Bả cần ăn để có sức chứ tôi thì răng cũng được hết", ông Ny cho biết. Bất giác ông quay đi, chống tay lên tường nhấc từng bước chân nặng nề, ông Ny nghẹn ngào: "Số tôi không biết sống chết lúc nào cả, nhưng tôi chỉ lo cho bả. Lỡ mai này tôi chết ai sẽ lo cho bả đây. Tôi chỉ sợ một điều khi tôi ra đi thì cũng chừng dăm bữa vài ngày sau bả cũng đi theo tôi mà thôi". Ông Huỳnh Bốn, trưởng thôn Trà Đức, cho biết: "Ở cái xã nghèo miền núi này, không có hộ gia đình nào khốn khổ như ông bà Phạm Ny. Nhưng, dù nghèo, ông bà vẫn tự nguyện thờ phụng hương linh những anh hùng liệt sĩ. Việc làm của vợ chồng ông Phạm Ny luôn được chính quyền ghi nhận và trân trọng. Việc thờ phụng mà không hưởng một khoản tiền trợ cấp nào quả là hành động và nghĩa cử cao đẹp mà khó mà có ai làm được. Bởi vậy, chính quyền thôn luôn ưu ái và kịp thời hỗ trợ cho vợ chồng ông bà vào những dịp lễ, tết!"

Nghe câu chuyện về tình nghĩa vợ chồng của ông bà và những  việc làm tốt đẹp của ông Ny, tự nhiên trong lòng tôi cứ thấy man mác một nỗi niềm. Ngần ấy năm, người đàn ông tật nguyền ấy vẫn cáng đáng lo toan tất cả cho người vợ khốn khổ. Nghĩa vợ chồng họ khiến ai nhìn vào cũng cảm động. Hơn 65 năm nay, lúc vơi, lúc đầy nhưng tình cảm của họ vẫn vẹn nguyên. Hiếm có người chồng nào mà chịu thương chịu khó chăm vợ ngần ấy năm như vậy. Và tôi chợt nghĩ, nếu như con người cứ sống với nhau bằng cái tình cảm tốt đẹp như thế, thì cuộc sống này tuyệt vời biết bao nhiêu.                          

Hữu Cường - Gia Ly

Bạn đang đọc bài viết Người đàn ông cụt hai chân nuôi vợ bại liệt tại chuyên mục Xã hội của báo điện tử Người Đưa Tin. Mọi thông tin góp ý, chia sẻ xin vui lòng gửi về hòm thư toasoan@nguoiduatin.vn.

Ý kiến bạn đọc (0)

  • Mới nhất

Cùng chuyên mục