Tôi và anh lấy nhau do sự sắp đặt của gia đình hai bên. Khi đó tôi mới 23 tuổi còn chồng tôi đã gần 36. Anh hơn tôi tận gần một giáp nên mọi suy nghĩ, hành động chín chắn, khác hẳn với tôi. Có lẽ vì thế mà anh luôn xem tôi như một đứa trẻ không hiểu chuyện đời.
Lấy anh 2 năm tôi sinh con và xin nghỉ làm, ở nhà trông con cho đến khi cháu đi học mẫu giáo. Quãng thời gian này, tôi hoàn toàn thoải mái, mọi tâm trạng đều dồn hết vào chồng con, không còn phải lo lắng đến việc cơ quan như những người khác nữa.
Tôi cũng chẳng phải nghĩ đến tiền nong vì mọi thứ đã có chồng tôi lo. Ngay khi mới lấy anh, lương của tôi cũng chỉ đủ nuôi bản thân mình, còn mọi sinh hoạt chi phí anh lo hết. Có lẽ đó cũng là một phần khiến anh xem tôi như một đứa trẻ trong nhà.
Tôi bắt đầu chú tâm làm tốt việc nhà và chăm sóc anh chu đáo hơn. Thay vì ra ngoài ăn sáng như mọi khi, tôi cố gắng dậy sớm nấu cho anh ăn, chăm sóc cả bữa sáng để anh ăn ngon miệng hơn.
Anh dần coi đó như là nghĩa vụ của một người vợ ở nhà. Cuộc sống ngày càng nhàm chán khi tôi quay cuồng chăm con, còn anh gia trưởng xem rằng, đó là việc quá đơn giản, nhẹ nhàng bất cứ người phụ nữ nào cũng làm được. Bà, mẹ anh làm được thì tôi chắc chắn cũng làm được. Vì vậy mà năm lần bảy lượt tôi bảo thuê ô sin giúp việc nhà anh đều phản đối.
Tôi cứ nghĩ cuộc sống sẽ yên ổn đến lúc con đi học, tôi quay lại công việc. Vậy mà, chỉ còn 2 tháng nữa đến ngày tôi tìm lại được cảm hứng cuộc sống thì sự thật về những lần anh đi sớm về hôm, đi công tác vài tuần khiến tôi chết lặng.
Đó là một hôm cô bạn thân của chồng tôi sang nhà chơi. Chông tôi luôn khẳng định, cô ta là bạn thân từ hồi còn học cấp 3. Cô ta vừa vào nhà đã tự nhiên chạy ra chạy vào nhìn ngó khắp nơi. Thấy tôi bế con ra, cô ta liếc nhìn nguýt dài rồi hỏi “Anh An chưa về hả?”
