
Ảnh minh họa.
Thoát chết từ… miệng cọp
Người ta đã phải dựng cả miếu, đặt bát hương thờ phụng nó ở chân núi cùng các vị thần, để mong không còn ai mất mạng vì nó nữa, mặc dù, nó đã bị tóm sống, bị đem xuống thuyền đưa đi xử tử.Câu chuyện rùng rợn về cọp thọt chân khổng lồ, vẫn còn ám ảnh khôn nguôi người đàn bà thoát chết từ miệng cọp.
Đến đầu thôn Việt Hương (xã Thái Bình, huyện Yên Sơn, Tuyên Quang), hỏi bà Lê bị cọp vồ, ai cũng biết. Những câu chuyện rùng rợn về con hổ khổng lồ, chỉ thích ăn thịt người ấy được kể suốt mấy chục năm nay. Những nhân chứng liên quan đến con cọp này vẫn còn sống và kể rõ về nó. Ông Phan Đình Mùi, sinh ra, lớn lên ở vùng đất này, rồi xuống Hà Nội làm cán bộ địa chất, về hưu lại quay về Yên Sơn, chứng kiến tường tận nhiều chuyện liên quan đến con hổ khổng lồ, dẫn tôi đi gặp người phụ nữ thoát chết từ miệng cọp dữ.
Nhà bà Trần Thị Lê ở sâu trong khe núi, trên mỏm một quả đồi thấp, xung quanh là những dãy núi thấp bao bọc. Bà Lê tập tễnh ra đón khách. Đã gần 80 tuổi, song bà Lê vẫn rất minh mẫn, hồn hậu. Nhắc lại chuyện con cọp thọt chân khổng lồ, chuyên vồ người ăn thịt, bà Lê liền kéo ống quần, “khoe” vết cắn ở cổ chân cho chúng tôi xem.
Bà Lê bảo: “Mọi người đồn tôi là con giời chứ không phải người thường. Chẳng biết đồn thế có đúng không, nhưng tôi thoát chết khi đã vào miệng con hùm thì đúng là sự lạ. Con hùm ấy ăn thịt biết bao nhiêu người rồi, cả bộ đội, thế mà không ăn thịt được tôi. Đây, cháu nhìn xem, vết ngoạm lột da chân vẫn còn rõ rành rành đây. Chuyện tôi bị hùm vồ thì cả vùng này biết. Mọi người toàn gọi tôi là bà Lê hùm vồ không chết”.
Bà Trần Thị Lê sinh năm 1935, ở vùng đất này. Bố mẹ là người dưới xuôi, lên Yên Sơn lập nghiệp, khai hoang.Thời điểm đó, vùng đất này cực kỳ hoang vắng. Yên Sơn là vùng núi thấp, lẫn