Trước khi lấy chồng em từng yêu một người say đắm. Em và anh ấy quen, yêu nhau được 3 năm, cả hai gia đình đều môn đăng hộ đối, bố mẹ đều cơ bản, kinh tế hai bên đều ổn định. Các anh chị em cũng đều thành đạt hết.
Em tuy là con út, gia đình có điều kiện nhưng tính lại thích tự lập. Tốt nghiệp ra trường, em thi đỗ vào một công ty ngon mà bao người mơ ước. Hai năm đi làm, dù thường xuyên ăn chơi, du lịch nhưng em vẫn tiết kiệm được 200 triệu. Chúng em yêu nhau cứ nghĩ là sẽ cưới vì cả hai bên gia đình đều gặp mặt rồi. Em cáo ráo, xinh xắn (cao 1m65), công việc tốt, gia đình có điều kiện hơn nhà anh ấy. Ai cũng bảo không có anh ta thì khối người chết mê chết mệt theo em. Nhưng đời không nói trước được chữ ngờ.
Bẵng đi một thời gian, anh ấy đột nhiên thờ ơ, lạnh nhạt với em rồi dần tránh mặt. Sau đó nói chia tay. 2 tháng sau anh ấy lấy vợ. Yêu nhau 3 năm, anh ấy bắt cá hai tay mà em không biết. Vợ anh ấy bằng tuổi em, cũng cùng tên như em nhưng xấu, được cái bố mẹ làm to, lấy xong cho luôn một căn nhà ở trung tâm thành phố.
Sau cú sốc đó, em hết tin vào tình yêu vì ra trường, đi làm quen và yêu anh ta lần đầu. Rồi bị dội ngay gáo nước lạnh như thế.
Đến 26 tuổi, bố mẹ cứ thấy em đi đi về về sớm hôm, chẳng chịu yêu ai và quen ai nên đâm lo lắng. Trong một buổi sinh nhật của bạn mẹ, mẹ em bắt em đưa đi để mai mối cho anh – chồng em bây giờ. Nói về hình thức, anh ấy hơn hẳn người yêu đầu của em, công việc ổn định, gia đình quan chức. Anh gặp em lần đầu thì chết đứ đừ luôn rồi bám dai hơn đỉa. Ngày nghỉ anh chỉ lên khu nhà em quanh quẩn, sáng cà phê, trưa, tối lại cà phê để gặp em.
Đến nỗi bây giờ lấy nhau rồi, anh vẫn bảo tiền cà phê hồi đó chắc đủ mua được một cái ô tô rồi. Quen được 1 năm thì nhà anh giục cưới. Bố mẹ em cũng vậy vì lúc đó đã 27 tuổi rồi. Em tuy không yêu sâu sắc như người đầu nhưng tạm ổn. Duy chỉ có cái tính hiền nhưng cục nên hơi đắn đo. Sau thấy bố mẹ hai bên g